Mẹ của Bắp phải là Ngô chứ nhể ?

Mẹ Bắp kể chuyện với chồng :
- Hôm qua em vào vườn bách thú chơi, một chuyện khủng khiếp đã xảy ra. Có một con sư tử chẳng biết làm thế nào đã ra khỏi chuồng. Em đã đối mặt với nó, đúng lúc nó chuẩn bị nhảy xổ vào người em thì …

Người chồng hồi hộp :
- Thì sao ?

- … Thì người nuôi dạy thú kịp thời vào dẫn nó đi …

Người chồng thở hắt kết luận :
- Vậy là may cho nó đấy ! =))

(Sự việc này ko có ghi nhận hình, vì dù có mặt ở hiện trường, cũng đã bỏ chạy thục mạng rồi)

Bắp đi săn

Lần đầu tiên trong đời, Bắp được bố dẫn đi săn. Vào đến rừng, bố dặn Bắp : “Con hãy chờ ở đây, và thật im lặng nhé. Bố sẽ quay lại ngay”.

Sau vài phút, nghe tiếng thét thất thanh của Bắp. Bố vội vàng phóng về hướng cũ và hỏi Bắp :

- Có chuyện gì vậy ? Bố đã chẳng dặn con là phải thật yên lặng sao ?

Bắp sụt sịt :

- Con đã nín thở khi một con rắn bò ngang qua đầu con. Con cũng cắn răng im lặng khi một con gấu thở phì phò vào gáy của con. Nhưng con chỉ thật sự hoảng hốt khi hai con sóc nhỏ trèo lên chân của con và hỏi nhau: “Chúng mình nên ăn hai trái này ở đây hay là hái về nhà nhỉ?”. Ðến lúc đó, con không thể tiếp tục im lặng được nữa. =)) =))

Hiện trường vụ việc =))

Bắp đi cắm trại

Từ trại hè, Bắp gởi thư về nhà :

“Ba mẹ yêu quý, ở đây rất tốt, trại hè rất dzui. Chiều qua chúng con học đấm bốc. Còn hôm nay con gửi bàn chải và kem đánh răng về vì con không cần đến nữa …”

PS : Con gởi kèm mấy cái răng cũ để ba má tiếc chơi =))

Những đứa trẻ

Sững vì không biết lỗi nằm ở đâu …

Ước mơ của em

Bài viết của một học sinh lớp 5 được trích dẫn trong diễn đàn “Tập làm văn hay tập … nói dối

Hồi ông nội còn sống, ông hay bảo cháu phải học thật giỏi để sau này thành nhà khoa học, còn mẹ thì bảo con lớn lên phải làm công an, có vậy mới không phải lo sợ. Nhưng em không muốn làm nhà khoa học hay công an. Ước mơ của em là biến thành một chú chó con, ngày ngày giữ nhà. Vì mẹ em rất nhát lại hay sợ ma, còn em không sợ nhưng mẹ nói chó không sợ ma, do đó em muốn làm một chú chó, có như vậy mẹ và em đều không phải sợ nữa.

(Bài viết này không được chấm điểm, giáo viên chỉ đánh dấu chéo trên bài)

« Previous entries