Người bạn đặc biệt !

Bạn tiếp ta như bao người khác. Bạn cho ta nếm được tột cùng của sự vui-buồn, sướng-khổ.

Những ai đến với bạn, không cần thân quen, đều tôn sùng bạn, xem bạn như thánh. Bạn nói mười câu thì họ tin sái cổ mười câu mà chẳng nghi ngờ một tẹo teo nào. Có người đời thường là chủ tịch này, giám đốc nọ nhưng khi đối diện với bạn, hắn giống như một tên nô lệ. Bạn chỉ cần gọi tên vợ hắn thôi, hắn đã co rúm người, vểnh tai nghe bạn phán, rồi làm theo tắp lự. Bạn bảo nộp tiền, hắn nộp tiền. Bạn bảo ngồi đợi, hắn ngoan ngoãn tìm một góc nào đó ngồi bó gối vểnh tai chờ mệnh lệnh tiếp theo … Ai cũng đều như vậy. Đương nhiên, ta không là ngoại lệ, ta là nô lệ !

Xung quanh ta rất nhiều nô lệ, một bầy. Mặt thằng nào cũng giống thằng nào, có lúc ngu ngu đực đực như ngỗng ỉa, có lúc cười tủm tỉm sảng khoái như vừa trúng vé số độc đắc. Vâng, ta là nô lệ của bạn. Nghĩ, được làm nô lệ cho bạn dù chỉ một lần cũng là một diễm phúc trong một cuộc đời của một con người.

Bạn uy nghi, lừng lẫy nổi tiếng khắp nước: BV Phụ sản Từ Dũ, cái tên gắn liền với tên một bậc mẫu nghi thiên hạ đời vua Thiệu Trị.

Bước vào nô lệ 3 ngày

Ta đến bạn trước hẹn hai ngày để bắt đầu kiếp nô lệ ba ngày.

6 giờ chiều. Chiếc taxi đổ xịch ngay phòng cấp cứu. Ta đưa vợ vào và nhận mệnh lệnh đầu tiên : Chờ. Nghe thật đơn giản, nhưng phải nói thật, đây là công việc nặng nhọc nhất dù không tốn tí mồ hôi nào. Tâm trạng bồn chồn, đầu óc căng thẳng. Mục đích không để làm gì hết, chỉ để … chờ để khám. Đi vài bước rồi đứng, đứng vài phút chưa mỏi chân rồi ngồi, ngồi chưa nóng đít lại đứng lên đi làm điếu thuốc … Chỉ có vậy, quay vòng ba giờ đồng hồ, gói thuốc mua hồi chiều đếm lại còn nửa gói.

Mệnh lệnh tiếp theo : Nộp tiền. Cái này đơn giản thật, đơn giản như móc tiền trong ví, nộp, lấy biên lai, xong.

Nhập phòng sanh.

Ta được lệnh nhận công việc tiếp theo mà tính chất chẳng khác mấy so với công việc đầu tiên : Đợi. Có nghĩa là đi, đứng, nằm, ngồi muốn gì cũng được, nhưng nhất thiết phải há mỏ dán mắt vào cái màn hình tivi để chờ hiện hình thông tin của vợ.

Nhờ kinh nghiệm từng trải ở lần đầu tiên nên ta ước lượng thời gian cho công việc này khoảng bốn năm giờ. Ta không đợi như đã từng chờ. Tranh thủ, ta tắm, ăn uống no nê. Quay lại đợi, trở về với cái màn hình tivi mà mình buộc phải xem mặc dù chương trình chẳng có gì. “Mời người nhà Nguyễn Thị …”. Ui cha, nghe tên vợ mình xướng lên như được nghe thánh chỉ. Sướng, hết đợi.

Cảm giác … sướng rêm người

Bây giờ, ta muốn kể cái cảm giác lúc vợ vừa sinh con, nhất là lần sau đã cho đủ nếp đủ tẻ. Cái cảm giác ấy thật khó tả, sướng rêm người !

Hộ lý đẩy xe, vợ ta nằm trên đó, không có em bé. Hỏi “Em bé đâu ?”, “Dạ, hộ lý nói hai giờ sau ẵm bé ra”. Ta ngồi bên vợ, buồn !

Vợ đòi ăn. Đây, có ngay một tô cháo, hai ly sữa. Lại thêm một tô cháo. Vợ nói đói lắm. Chưa hết, cái vụ ăn tạm gác lại, nói sau.

Hai giờ sau. Hộ lý đẩy bé ra, trên xe có 3 nhóc. Hộ lý đọc tên từng sản phụ rồi giao bé.

Không có tên vợ ta !

Vợ nói “Anh kiếm mua cho em hộp cơm”, lúc này đã là 2 giờ sáng. “Ráng đợi anh tí, anh xem mặt thằng cu một cái rồi có ngay”.

10 phút sau, một xe đẩy ra, 3 bé. Có tên vợ ta. Ha ha … Cảm giác buồn ngủ hầu như không có. Ta tỉnh như sáo, thậm chí có thể nói là rất hưng phấn. Hộ lý đặt thằng cu cạnh vợ. Ta lết lại ngay, vạch khăn trùm phần dưới thằng cu, thấy một đùm. Quá đã !

5 giờ. Vợ vừa tỉnh sau cơn ngủ ngắn. “Đói anh ơi !”. Ta xuống căn-tin. Căn-tin phục vụ 24/24, hết cơm, chỉ còn hủ tiếu, bánh canh. Chạy lên hỏi vợ: “Hủ tiếu, bánh canh được không ?”. “Không”. Xách dép chạy ra cổng bệnh viện. À, cơm đây. Một hộp sườn bì chả đặc biệt. Năm phút sau, ta xách vỏ hộp cơm không còn một hột bỏ thùng rác. “Anh, em muốn một ly cối sữa”. Có ngay. Có thằng cu nằm đây thì muốn cái gì cũng được.

6 giờ sáng.

Ta pha cho thằng cu bình sữa, nó bú được phân nửa, mắt mở hí hí nhìn thằng bố tội nghiệp.

Cảm giác hết đói sau hộp cơm sườn bì chả, một ly cối sữa. Vợ ngủ. Ta trông con. Ta thức suốt. Trọn ngày không chợp mắt, mặc dù không cà phê. Thằng cu con thỉnh thoảng é lên một tiếng. Vạch khăn, một bãi. Lau lau chùi chùi. Nín liền.

Đấy, vui-buồn sướng-khổ của ta trong bạn là vậy đấy, bạn thân thương ạ !

Khi cầm xấp giấy làm thủ tục xuất viện, ta lại đi lạc trong bạn, vì mừng, mặc dù trước đó ta thuộc nằm lòng từng viên gạch, từng lối đi, từng ghế đá trong bạn. Ngồi taxi về, thằng cu con nằm gọn trong tay vợ, ta lâng lâng ngoái lại nhìn bạn lần cuối : Đủ rồi nhỉ, cầu trời không gặp lại thêm !

Bài viết của Nhã Điền đăng trên báo Thanh Niên ngày 20/03/2009.

LB : Bài viết hay, tiếc rằng lại thiếu mất 1 chi tiết cực kỳ gây cấn, éo le và ngang trái : lộn con :)) !